gulliblefeudbthoughts

Welcome to my blog

Nhật ký lần đầu tiên cho con tiền tiêu vặt

Đây là tuần đầu tiên của năm học mới, con được mẹ cho tiền tiêu vặt.Khỏi phải nói là con vui sướng cỡ nào khi có quyền đối với một tài sản thực sự.



Nhật ký ngày đầu mẹ đi công tác về muộn/Nhật ký của bà mẹ chuẩn bị cho con vào lớp 1




kid-saving-money-piggy-bank-60-1991-5862


Ảnh: media.philly


Bé con của mẹ,
Đây là tuần đầu tiên của năm học mới (dù con đã đi học được vài tuần rồi) con được mẹ cho tiền tiêu vặt. Khỏi phải nói là con vui sướng cỡ nào khi có quyền đối với một tài sản thực sự.Với nó, con có thể ưỡn ngực tự hào bước vào căng tin để lựa chọn những thứ hấp dẫn nhất trên đời.
Mẹ biết con sẽ nôn nao khi tiếng trống giờ ra chơi vang lên. Mẹ cũng có thể tưởng tượng được cảnh con ù té chạy về hướng căng tin như thế nào. Mẹ thuở lên bảy cũng như con vậy, con ạ. Khi ấy, ông bà ngoại không cho mẹ tiền tiêu vặt như mẹ cho con bây giờ, vì nghĩ rằng "trẻ con biết xài tiền sẽ hư". Chỉ cần có một chiếc kẹo trong cặp đã là sang lắm rồi. Không có đồng nào nhưng cứ đến giờ ra chơi là mẹ lại chen chân vào ngắm những món hàng thần tiên bày trên mấy cái mâm to, rồi mơ tới một ngày được cầm tiền, đường hoàng bước đến nói với cô bán hàng: "Cô ơi, bán cho con cục kẹo". Ngắm chán, trống đánh, mẹ lại ù chạy về lớp tiếp tục học, tâm trí vẫn lảng vảng ở chỗ mấy cái mâm to to với xâu chùm ruột đỏ ối, quả cóc vàng tươi được tỉa xòe ra như bông hoa...
Cảm xúc dâng trào quá, mẹ nói lan man sang chuyện khác rồi. Quay trở về chuyện tiêu vặt của con chứ nhỉ.Như quy ước của hai mẹ con mình, mỗi ngày con sẽ ghi vào sổ chi tiêu (chứ không phải tiêu chi nhé) số tiền và món hàng đã mua để mẹ theo dõi. Nếu con dùng tiền hợp lý, mẹ sẽ cân nhắc đến việc duy trì, nếu không con sẽ bị truất quyền có tài sản riêng.
Tối mẹ về, con chìa ra quyển sổ có mấy dòng chữ nắn nót: "Thứ hai: Không mua". Ái chà, ngạc nhiên chưa? Mẹ chưa từng nghĩ con sẽ làm như vậy, bé con ạ. Thú thật là mẹ đã cảm thấy bất ngờ và rất vui khi nghe con giải thích với mẹ rằng: "Sao con thấy tiếc quá, mẹ ạ". Mẹ biết mẹ đã đi đúng hướng khi dạy con cách quản lý việc chi tiêu của chính mình. Qua đó, con không chỉ học cách quản lý tài chính, học cách kiềm chế bản thân, quý trọng công sức lao động của cha mẹ, mà quan trọng hơn là con đã hình dung được cách lên ý tưởng cho những dự định tương lai của mình.
Cảm ơn con gái vì đã cho mẹ một trải nghiệm bất ngờ đầy thú vị. Mẹ hạnh phúc và tự hào vì con, con yêu của mẹ.
Mẹ Xí Muội