Bó tay với sếp… đồng bóng

Posted by dantruong, 1 year ago

Ban đầu, Hòa chỉ diện những bộ quần áo màu mè hoặc hơi ngắn một chút đến công ty vào dịp cuối tuần, coi như “cải thiện” một hôm cho đỡ nhàm chán. Nhưng lâu dần thành quen, hôm thì diện một bộ váy áo màu cam vàng chóe lóe, nếu ai không biết cứ nghĩ Hòa là “fan” cuồng của đội bóng "cơn lốc màu da cam" Hà Lan. Còn trên thực tế thì Hòa chưa bao giờ có thú xem bóng đá. Có hôm sáng thứ 7, Hòa lại khiến cả công ty bị sốc khi diện cả một bộ quần đùi, áo cộc tay màu đỏ đến công sở. Với Hòa “ăn mặc màu mè tý cho trẻ trung, có xì-tai riêng, làm việc với khách hàng cũng dễ dàng hơn”. Góp ý mãi chả được, mọi người chỉ biết lắc đầu ngao ngán với những model mới của Hòa, thậm chí ngay cả nhân viên phòng Hòa cũng nhếch mép cười ruồi vì cái sự đồng bóng của trưởng phòng, có sextoy cho đàn ông.

Từ hồi lên chức giám đốc điều hành ở công ty, chẳng hiểu sao Thanh sinh ra… đồng bóng. Từ cách ăn mặc đến trang điểm, không ai còn nhận ra một Thanh chân chất, gần gũi ngày xưa. Mỗi ngày đến công sở đối với Thanh đều như một lần đi hội. Nay diện bộ cánh trắng toát để lộ làn da ngấp nghé “châu Phi”, mai lại chơi quả mini jupe ngắn cũn khoe cái chân đầy sẹo. Chưa hết, Thanh còn trang điểm rất kỹ càng mà hôm nào cũng má hồng choe choét. Theo đánh giá của các nàng thạo về trang điểm, để make-up như thế, ít nhất Thanh cũng mất 40 phút. Ngoài 30 tuổi đầu, cái tuổi chưa quá già nhưng cũng không còn trẻ để đua đòi theo lớp trẻ. Chẳng hiểu Thanh nghĩ gì mà mỗi lần xuất hiện, cô khiến các đồng nghiệp không lắc đầu thè lưỡi thì cũng rụt cổ quay mặt đi vì chẳng ai muốn nhìn thấy sếp “đỏng đảnh” như mới mười tám, đôi mươi.

… Vào trong

Không đồng bóng về quần áo, ăn mặc nhưng sếp của Linh lại nổi tiếng về tính đồng bóng trong cách xử lý công việc. Đến giờ, như đã thành lệ, ai muốn trình ký giấy tờ gì hay báo cáo sếp một vấn đề gì đó thì điều trước tiên là phải nhìn… nét mặt. Nếu hôm đó may mắn có điều gì đó khiến sếp vui vẻ, thoải mái thì muốn ký bao nhiêu cũng được. Mọi giấy tờ đưa vào, có khi sếp chẳng cần nhìn xem người trình giấy tờ là ai, cứ đặt bút nháy đúng vào nơi cần ký, thế là xong. Nhưng gặp hôm trái gió trở giời thì coi chừng. Dù có làm đúng, có nỗ lực hết sức đi chăng nữa, sếp cũng “soi” cho ra lỗi mà… chửi cho bõ tức, theo cái kiểu giận cá chém thớt. Vì vậy, cứ mỗi khi có ai định vào xin chữ ký của sếp, mọi người đều nháy nhau, thì thầm câu cửa miệng “nghe nhạc điệu, đoán chương trình”, ý chừng nhắc nhở người kia để ý nét mặt của sếp.

Đọc thêm